Tháng 11 – Tháng của tình nghĩa và yêu thương | How-yolo

Tháng 11, tháng của tình yêu, tình người, tháng của tình thầy trò. Tháng Ngày Hiến chương các Nhà giáo Việt Nam.

Để rồi, cứ đến ngày 20-11 hàng năm, lòng ai cũng nghĩ về những năm tháng ngồi trên ghế nhà trường, về những ngày 20-11 đã chìm vào dĩ vãng, về bạn bè, về mái trường và về mái trường. Hai con ma ”và đặc biệt là về những người thầy.

Ngày 20-11 với tôi là ngày tiết trời se se lạnh đầu đông, lớp nào cũng góp vài đồng, đi bán hoa ven đường, mua những bông hoa dã quỳ vàng đỏ xinh xinh, tập vở tô thêm màu đỏ. Bút, cả đoàn cưỡi rồng rắn lên đường, đến từng nhà giáo viên mừng ngày nhà giáo, vừa đi vừa rùng mình. Anh ấy không ngừng cười.

Mở toang cánh cửa chào đón học trò, cô giáo cười tươi rói. Ở nhà, hoa quả, đồ ngọt đã sẵn sàng. Hồi đó, không còn những lo toan bài vở, những ánh mắt khắt khe hàng ngày, những tiếng cười sảng khoái. Tuy quà anh tặng cô ít nhưng lại mua cho cô rất nhiều quà. Có khi cả chục người muốn đến nhà cô ăn đồ ngọt. Cô ngồi nhìn lũ trẻ “đệ nhất hung tinh, đệ nhị thần công” ăn uống, cười nói đầy yêu thương và dịu dàng bao dung. Khoảng cách giữa thầy và trò dường như ngắn lại, gần gũi và thân thương như tình cha con.

(Ảnh: Lê Minh Sơn)

Hy sinh thầm lặng

Ngày nay, ở đâu đó, có thông tin tiêu cực về giáo viên. Đâu đó, ngày 20-11 đã được đánh đổi như một ngày lễ để chiều lòng thầy cô, cha mẹ nên tính chuyện hậu sự.

Nhưng chỉ số ít, vẫn còn rất nhiều, rất nhiều giáo viên đang ngày đêm làm việc với học sinh của mình mà không hề tính toán, vụ lợi.

Đó là hình ảnh cô giáo Yi Dak (dân tộc Bana, Trường mầm non Thủy Tiên, phường Thống Nhất, TP. Kon Tum, Kon Tum) mỗi sáng thức dậy đều khổ sở kể không đúng giờ. Cụm từ và … Đi chợ bán, đổi trứng, thịt để ăn trưa cho học sinh.

Đó là hình ảnh của thầy Nguyễn Hồng Híp (Giáo viên Trường Tiểu học Tri Lễ, huyện Phong, Nghệ An) 15 năm trồng rừng bản vùng khó. Đa số học sinh là người dân tộc thiểu số, giáo viên phải học thêm 4 thứ tiếng là Tánh, Thái, Hmông và Kơ Mú để giao tiếp với các em và tạo điều kiện cho phụ huynh đưa các em đến lớp. .

Để đến được trường Tiểu học Tri Lễ, nơi anh đang công tác, từ nhà ở TP Quế Phong, anh Hipp phải đi khoảng 50 km. Trước đây, đoạn đường này chỉ đi được 30 km xe máy và 20 km còn lại phải đi bộ cả ngày trời.

Những ánh mắt thơ ngây của các em học sinh trên núi chính là sợi dây đưa những người thầy, người cô đến gần hơn với những mái trường, dù phải đối mặt với những khó khăn, vất vả. (Ảnh: Lê Hữu Quyết / TTXVN)

“Bây giờ có đường do người ta đào nên đi lại thuận tiện hơn một chút, ngày nắng đi xe máy mất hai tiếng đồng hồ, còn ngày mưa thì đường đầy bùn, mọi người định cùng nhau đi. Ông nói: “Nếu trời mưa mấy ngày liên tục thì khó mà tính toán được thời gian sẽ mất bao lâu và có bị đổ hay không. Hông được chia sẻ.

Xem Thêm >>  Concert của TFBOYS vượt mặt BTS: Phá vỡ kỉ lục với số người xem live cao nhất thế giới | How-yolo

Ông Heap gọi ngôi trường là một ngôi trường đa năng: không đường, không nước, không điện, không điện thoại, không internet, không phòng học kiên cố, không thiết bị học tập … và không có giáo viên nữ. các cách.

Thầy thương các em học sinh nghèo không có cơm ăn áo mặc nên góp nhặt từng chiếc áo mỏng, từng đôi giày nhựa, từng món đồ chơi đem lên rừng tìm cách kết nối những tấm lòng từ thiện.

Tôi ái ngại niềm vui trong ánh mắt của các em nhỏ khi nhìn thấy một chiếc chân thú bông chui ra từ túi quà từ thiện chưa mở mà cô giáo mang đến trường. Thú bông là món đồ chơi rất đỗi bình thường của học sinh cấp 3 nhưng ở đây lại là thứ xa xỉ nên không thể diễn tả hết được niềm vui sướng của chúng. Xem trận đấu mà tôi rơm rớm nước mắt vì thương và đồng cảm.”Hip hào hứng nói.

15 năm gắn bó với những ngôi trường hấp dẫn và một giáo viên giỏi, chỉ cần viết đơn là ông Hipp sẽ được chuyển đến nơi khác thuận tiện hơn cho công việc, nhưng ông nói rằng mình đã quen với việc gặp gỡ học sinh ở đây nên không tính cho. … .

Phòng học tạm bợ, sàn gỗ lụp xụp của thầy và trò trường Mầm non Thẩm Xết, huyện Tuần, Châu, Sơn La. (Ảnh: Lê Hữu Quyết / TTXVN)

Cũng dành cả tuổi thanh xuân cho học sinh nghèo vùng khó, cô Nguyễn Thị Bích Thủy, giáo viên Trường tiểu học Lại Sơn (Kiên Giang) đã 29 năm gắn bó với cộng đồng xã đảo này.

Cô tình nguyện ra đảo năm 20 tuổi sau khi tốt nghiệp trường sư phạm. Ban ngày, cô dạy học sinh trên lớp, buổi tối, cô tận dụng cơ hội đến nhà các em để dạy dỗ, dạy dỗ những đứa “mù” của cả cha lẫn mẹ. Trên đảo không có điện, chỉ có đèn dầu. Cô đến từng mái nhà khuất, bật đèn hoặc mượn ánh trăng soi đường, băng qua những con đường khó đi, ngoằn ngoèo.

Trong dịp hè, khi nhiều giáo viên nhân dịp về quê với gia đình, cô tình nguyện ở lại. Bà Tui đã đồng hành cùng các em Ley Wold trải qua những ngày hè vui vẻ mà các em còn thiếu kiến ​​thức.

Cứ như vậy, từ sáng đến tối, từ ngày này qua ngày khác, từ tháng này sang năm khác, người con gái của ông giáo trẻ ấy, hết thế hệ này sang thế hệ khác, bỏ học trò nơi đảo trên cho đến quên cả tuổi thanh xuân. Tua nhanh tới 20 năm sau khi cô đã 40 tuổi và vẫn cô đơn với các học sinh của mình.

Xem Thêm >>  Top 5 Hộp Cơm Cắm Điện Chất Lượng Tốt Bán Chạy Nhất Hiện Nay | How-yolo

Lê Xuân Kuet, thầy giáo trẻ sinh năm 1990, không nhớ nổi đã viết bao nhiêu lá đơn tình nguyện lên Trung Sa vì tình yêu với học sinh xã đảo. Dù được đào tạo sơ cấp nhưng khi đến đảo Song Tử Tài, anh phải trông coi trường mầm non vì cả đảo chỉ có hai giáo viên, khi thầy Kuyet đưa anh đi lần đầu tiên, anh không khỏi xót xa. nhưng hãy ngạc nhiên. Chăm sóc trẻ 3, 4 tuổi

Tất cả mọi thứ đều thiếu trên đảo. Cô giáo trẻ bật khóc khi kể về ước mơ làm bánh mì của học trò. “Tôi đang định ăn bánh mì thì mẹ tôi bất ngờ gọi điện cho tôi.Anh ta nói. Bánh mì rơi ngay cả trong giấc mơ.

(Ảnh: Lê Minh Sơn)

Không chỉ sẵn sàng hy sinh vì những học sinh có hoàn cảnh khó khăn mà nhiều thầy cô giáo sẵn sàng dành cả cuộc đời để giúp đỡ những học sinh khuyết tật, khuyết tật.

Là giáo viên của trường, cô Nguyễn Thị Kim Thanh đến thăm một người quen dạy học sinh khuyết tật ở Trung tâm Bảo trợ trẻ em tàn tật và mồ côi Việt Trì (Phú Thọ), cô không đành lòng với những đứa trẻ cơ nhỡ ở đây.

Khi trở về nhà, cô đã có một quyết định khiến mọi người sửng sốt: cô chuyển đến giảng dạy tại Trung tâm Bảo trợ.

Là giáo viên dạy giỏi của trường, đánh giá dạy học sinh khuyết tật, ai cũng bảo chắc là thần kinh tôi … có vấn đề,“Cô Nguyễn Thi Kim Tae nhớ lại.

Trong năm Nhìn lại những ngày đầu chuyển đến Trung tâm Nuôi dưỡng trẻ mồ côi và khuyết tật Việt Trì năm 2003, chị Thanh vẫn nhớ như in sự lạc lõng, vất vả khi mọi thứ trở nên khó khăn.

Lớp học rất đặc biệt dành cho tất cả học sinh khiếm thính. Họ nhìn nhau bối rối, cô nói. Cô đứng sững sờ trước trò chơi. “Lúc đó, tôi cảm thấy thực sự bất lực, nước mắt cứ chảy dài”, chị Thanh xúc động nói.

Cô phải tự học bằng chữ nổi Braille và ngôn ngữ ký hiệu để hiểu và dạy những học sinh đặc biệt của mình.

Như chị Thanh, một giáo viên vay vốn ở Làng trẻ Hữu Nghị (Xuân Phương, Bắc Từ Liêm, Hà Nội) nhưng lại quyết định làm công việc tình nguyện không công tại làng để dạy trẻ em bị nhiễm chất độc da cam. Đối với họ, việc chỉ học ăn và học nói đã là một thử thách rất lớn có thể tính bằng tháng, năm. Vì vậy, vấn đề của họ không thể diễn đạt thành lời.

Xem Thêm >>  Máy In Date Cầm Tay, Phun Date Mini Giá Rẻ, Chất Lượng Tốt Nhất | How-yolo

(Ảnh: Lê Minh Sơn)

“Niềm vui đơn giản”

Hạnh phúc với thầy cô chính là sự trưởng thành hơn của mỗi học sinh, để thấy rằng công sức của mình là không hề uổng phí.

Ở đây, hạnh phúc rất đơn giản, chỉ đơn giản là khi các con nói rõ hơn, hay hôm nay đọc một bài thơ, mai sau các con vẫn nhớ một số điều cô đã dạy,”Bà Loan chia sẻ.

Về phần cô Beach Tui, cô theo sát học sinh của mình từng bước ngay cả khi các em đã tốt nghiệp ra trường. Bird sau đó quay trở lại trường cũ của mình và trở thành một kẻ cứng nhắc mỗi khi trở thành đồng nghiệp.

Và niềm vui ngày 20-11 với thầy cô là những món quà giản dị nhưng đầy tình cảm của học trò.

Món quà yêu thích của tôi là một bó hoa dại. Học sinh ở đây rất nghèo, không có tiền nhưng một bó hoa giản dị cũng đủ làm ấm lòng thầy cô.”Tyu vui vẻ nói.

Theo thạc sĩ Lê Xuân Quyết, niềm vui ngày 20-11 năm nay thật giản dị.Những tấm thiệp nhỏ tự làm với những lời chúc nho nhỏ, những dòng chữ viết tay nguệch ngoạc của học sinh: “Em chúc cô có nhiều sức khỏe để dạy chúng em” hay “Chúc cô luôn vui khỏe”. Mỗi lần nhắc đến như vậy, đôi mắt của thầy giáo dường như càng lấp lánh hơn.

Món quà của bà Chu Thị Nga đến từ Trường vùng cao Việt Bắc cũng không khác gì khi bà có thể giấu các con trong ngăn bàn của mình. Những trái mận chín đỏ mọng ngồi trong xe có thể còn ướt đẫm mồ hôi khi lũ trẻ phải cuốc bộ hàng km đến trường.

Theo thạc sĩ Vàng Thị Nghen (chủ bể Mán, huyện Tư Mã Cai, tỉnh Lào Cai), ngày này ngay cả hoa cũng là một thứ xa xỉ.

Có bố mẹ nhớ mua hoa cho con mang về, thường chỉ một bông thôi nhưng cũng đủ khiến con thấy vui rồi. Nhưng dù không có hoa, chỉ cần các em đến trường đều đặn, chỉ cần nhìn thấy đôi mắt ngây thơ ấy thôi cũng đủ khiến một người giáo viên như tôi tự hào về lễ kỷ niệm nghề nghiệp của mình ”. Cô Trần buồn bã nói.

Có lẽ, chỉ có tình yêu học trò vô bờ bến và lòng yêu nghề sâu sắc mới có thể giúp những người thầy này vượt qua những khó khăn, thiếu thốn, thử thách lớn lao không chỉ về vật chất mà cả tinh thần. .

Rồi khi về hưu, nhiều người trong số họ vẫn đi học, họ vẫn đi học vì nhớ nghề, nhớ nghề, thậm chí cả kế hoạch học hành.

“Qua đò ơi lòng bao la, cho ta biết yêu cánh cò bay trong ca dao và cho ta thương người hai sương một nắng để lúa chín vàng…”

theo dõi Phạm Mai (Vietnam Plus)